Năm 2016, tại một con phố nhỏ Đà Nẵng, một người đặt ra câu hỏi mà không ai thực sự hỏi lớn trước đó: "Điều gì xảy ra nếu ẩm thực Việt Nam — phong phú, đậm đà, đầy bản sắc — được tái tạo hoàn toàn mà không cần đến một sinh linh nào phải chịu đựng?"
Không phải câu hỏi triết học xa xôi. Đó là một thí nghiệm thực tế — nấu thật, bán thật, thất bại thật, học thật — qua gần 10 năm. Kết quả là Veggie Saigon.

Veggie Saigon không xuất phát từ chủ nghĩa khổ hạnh. Không từ cảm giác tội lỗi. Không từ sợ hãi. Veggie Saigon xuất phát từ một niềm tin đơn giản và triệt để: bữa ăn ngon nhất là bữa ăn mà không ai phải đau khổ để tạo ra nó.
Trong triết học Phật giáo gọi đó là ahimsa. Trong khoa học gọi là compassionate consumption. Trong bếp Veggie Saigon, người ta gọi đó đơn giản là: nấu ăn đúng.


Hành tinh đang ấm lên. Hạn hán khốc liệt hơn. Lũ lụt thường xuyên hơn. Ngành chăn nuôi chiếm 14,5% khí nhà kính toàn cầu — nhiều hơn toàn bộ ngành giao thông. Mỗi kg thịt bò cần 15.000 lít nước để sản xuất. Trong khi đó, mỗi kg đậu nành chỉ cần 2.100 lít.
Đây không phải thống kê để dọa sợ. Đây là bối cảnh để hiểu: ăn chay không còn là lựa chọn cá nhân thuần tuý — đó là hành động chính trị, kinh tế, và môi trường.


Chứng minh rằng ẩm thực thuần chay có thể ngon ngang — và ngon hơn — ẩm thực truyền thống. Rằng người Việt không cần từ bỏ hương vị quen thuộc để sống nhân ái hơn. Rằng một nhà hàng có thể vừa kinh doanh tốt, vừa là điều tốt.
Chúng tôi không muốn bạn ăn chay vì tội lỗi. Chúng tôi muốn bạn ăn chay vì nó ngon đến mức bạn không muốn quay lại cách cũ.